đừng gây cho người đối diện cảm giác khó hiểu và khó chịu. Những người đồng trang lứa tôi lẫn người đứng tuổi đều biết và thích bài này. Không may là trò đùa này lại thành công ngoài sức tưởng tượng.
Nhưng đến bây giờ tôi mới biết mặt chú rể đấy. Martin Luther King Jr. Chúng ta đã thật sự mất cô ấy thì cũng đã đủ.
Sau đó tôi hỏi anh ta thêm một loạt câu hỏi nữa, nhưng tình hình vẫn không khả quan hơn tí nào. Tôi đã thường xuyên cộng tác với Bob lẫn cô con gái tài giỏi của ông là Stacey Woolf. Dù là người nổi tiếng, cũng đừng cho rằng mọi khán giả đều biết bạn.
Họ đã thành công trong việc tạo ra một không khí mang lại cảm giác thân mật, thoải mái giữa chủ và khách từ những chiếc ghế ngồi này. Sẽ đáng tiếc nếu bạn quen lối nói mang tiếng là thời thượng mà vứt đi lối nói đơn giản, quen thuộc với mọi người. Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo.
Ví dụ nếu nhà bạn có một khoảng sân vẫn thường là chỗ rượu trà lý tưởng, nhưng hôm nay thời tiết nóng bức oi nồng thì bạn nên chuyển vào trong nhà có quạt hay máy lạnh. Hãy hỏi thử xem lẵng hoa ai cắm mà đẹp thế… Những đồ vật tuy vô tri vô giác song rất có ý nghĩa với cuộc trò chuyện của bạn. Có thể đây không phải là vấn đề chính đáng và cũng không nên khuyến khích.
Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Anh chàng Larry trong tấm gương kia cũng hoạt bát và đẹp trai…y như tôi vậy, bởi thế chúng tôi trò chuyện rất ăn ý và thoải mái. Dĩ nhiên không ai bắt bạn phải nhìn họ chằm chằm (Điều này khiến người ta rất khó chịu).
Hôm ấy thị trưởng Cuomo: Ông sẽ nói về vấn đề gì trong hôm nay hả Mario?. Sử dụng những từ ngữ quá ngắn, quá khó hiểu, những thuật ngữ chuyên ngành ít phổ biến cũng có…tác hại hai chiều. Cả Lasorda lẫn Clinton đều là những người có tài ăn nói tuyệt vời.
Tôi sẽ nói rằng tôi không biết. Nhưng nghĩ kỹ thì thấy chuyện này có lý. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong đầu tôi.
Điều nguy hiểm trong giao tiếp cộng đồng là bạn muốn độc chiếm câu chuyện. Giả dụ như trên tường có treo một tấm hình chụp gia chủ đang đứng ở Quảng Trường Đỏ chẳng hạn, hãy hỏi về chuyến đi Nga của họ. Và tôi không phải là một người nhận lương hưu của công quỹ, các ông thấy không? Lạy Chúa! Lẽ ra người ta nên công bố điều này.
Ở chương 10, tôi đã kể với các bạn về nhà báo Shirley Povich. Harvey Mackay, chủ tịch và quản lý chính của tập đoàn Mackay Envelope Corporation (Mineapolis), là vị khách mời đặc biệt trong các chương trình của tôi trên cả radio lẫn truyền hình. Nixon còn có một tính cách thứ năm mà tôi chưa đề cập.