Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Lải nhải cũng là chơi. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Người lớn thật buồn cười.
Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung. Tôi đi bộ cũng được. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Nhưng mà tôi ươm mầm. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác.
Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.
Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn.
Con mèo lại sán vào tôi. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài.
Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.
Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.