Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.
Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.
Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều. Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…
Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Cậu em kia, là một người tốt.
Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.
Tôi chả thấy thú vị gì cả. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Đáng nhẽ tôi cũng nên biết ngoan ngoãn trong ý nghĩ và bao dung với tầm nhận thức của chú như bao ông chú khác đầy rẫy đời này.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Hoặc tôi chuyển lớp.
Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không. Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh.
Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy.
Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.