Sau khi bình tĩnh lại, ông nhắc tôi rằng linh mục thì sống độc thân và không cưới vợ. Nếu hấp dẫn mà không bổ ích thì sau khi tắt ti vi khán giả sẽ chẳng nhớ gì. Một người hỏi George: Ông nghĩ gì về những bác sĩ ngày nay?.
Nếu kể về việc bạn đã tức điên lên như thế nào khi người nhân viên ở ga xe lửa không chịu giúp bạn chỉ vì anh ta đã hết ca làm, anh ta còn bảo bạn hãy chờ người khác giúp, tức là bạn đang châm ngòi cho một cuộc trò chuyện có nguy cơ… không bao giờ kết thúc. Những điều ấy bạn hoàn toàn có thể không mắc phải khi chỉ nói theo lối thông thường, bình dị. Nếu không thích thì tốt nhất đừng đi.
Bạn có thể luôn nghĩ ra chúng với nhiều điều thú vị hơn nữa. Giọng nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ. Thầy đang sai lầm đấy ạ.
Bạn sẽ không bao giờ phải bất an hay hối tiếc. Phải lập luận một cách cương quyết và sắc bén. Tôi nghĩ rằng không có người thành công nào mà không thể bày tỏ được chính mình.
Những vết nhăn trên trán động đậy, đây là thói quen của ông khi có cảm xúc mạnh. Khi quá khắc sâu, lo lắng về một điều gì đó nghĩa là ta đang mang một nỗi ám ảnh. Chuyện gì phải đến đã đến.
Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế. Bob Hope cũng khiến tôi thất vọng với lý do tương tự. Danny là cậu bé từng cùng tôi chơi bóng lúc còn thơ ấu ở Brooklyn.
Ngày trước nói dân phương Đông da vàng, ngày nay phải là người châu Á (Asian). Trong khi đó con trai của bạn lại là một đứa chăm chỉ, cũng sắp thi đại học và khát khao trở thành bác sĩ. Lúc đó anh sẽ làm gì?
Ông có thể bày tỏ cảm xúc và lập trường của mình mạnh mẽ hơn bất cứ ai trong thời bấy giờ. Thứ hai, bạn sẽ bị mang tiếng xấu là người hay khoe mớ kiến thức vĩ mô, hoặc là người không đủ trình độ để diễn giải rõ ràng cụ thể! Liệu sau đó còn ai muốn nói chuyện với bạn? Ý của tôi không phải là bạn phải làm một diễn văn hoàn chỉnh trong đầu trước khi bước lên bục micro.
Bạn chỉ có thể tự tin ở chính mình và tạo được lòng tin nơi người khác khi bạn chân thật. Burn là người thích đùa còn Benny thì bao giờ cũng sập bẫy của Burn. Cha tôi đặt chân đến mảnh đất này khi ông còn làm một thanh niên trai tráng.
Vài ngày sau, trong lúc tôi đang chuẩn bị cho chương trình phát thanh của mình thì chuông điện thoại reo. Chỉ cần nhấn nút lần nữa là tôi có thể xử trảm anh ta. Nhưng không ai muốn tới đó.