Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.
Họ kinh doanh khách sạn. Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Giọng trầm thường xuất hiện.
Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.
Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu). Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm.
Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi.
Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Khóc cho vài năm tích tụ. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.
Chẳng có gì đáng bực cả. Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.
Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.