- Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn.
- Cậu nói cho tớ nghe đi, tớ đã sai ở điểm nào? Tớ đã phác thảo công việc rất rõ ràng cho Josh biết. Trước tình trạng đó, sếp của James bảo anh nên giao bớt việc cho các nhân viên cấp dưới. - Vậy vào thời điểm đưa ra những quyết định đó, cậu có biết chúng sẽ dẫn đến hậu quả khó khăn hiện tại không? - James hỏi.
James cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi hiểu rằng khó khăn của mình rồi cũng sẽ có giải pháp khắc phục. Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn. Jack, sếp của anh, gọi James lên văn phòng gặp ông.
Nhờ thế, bản thân các nhân viên của anh cũng tỏ ra phấn khích và tự tin hơn hẳn. Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc. Nhờ thế, bản thân các nhân viên của anh cũng tỏ ra phấn khích và tự tin hơn hẳn.
Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng. Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. - Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được.
- Vậy vào thời điểm đưa ra những quyết định đó, cậu có biết chúng sẽ dẫn đến hậu quả khó khăn hiện tại không? - James hỏi. Thật là tuyệt vời, bà nên tập họp chúng lại và viết thành sách!". - Jack tỏ ra rất thú vị với những điều đang xảy ra.
- Khoan đã, - Jones vừa nói vừa giơ tay ra chặn lại. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Họ rất phấn khởi và hào hứng đón nhận những kinh nghiệm mà tôi đã chia sẻ qua những buổi nói chuyện.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Nếu anh hỏi lại cho rõ có làm sếp đánh giá thấp năng lực của mình không? Trong giây lát, James chợt thấu hiểu tâm trạng trước đây của các nhân viên cấp dưới mỗi khi được anh giao việc. - Ôi, đẹp quá! - Vợ anh thốt lên khi nhận bó hoa tươi thắm và cái ôm thật chặt của anh.
Nhưng giờ đây, chính anh cũng đang xem xét lại triết lý cổ điển đó. Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau:
Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó.