À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều.
Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm.
Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.
Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần.
Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ.
Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh. Vào ngủ tiếp đi con.
Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Các anh chị chưa bao giờ dám thế.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.
Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm.