Tôi đã mất mười ngày rong ruổi vô ích mà vẫn không mua được gì cả. Nhưng tại sao mỗi lần đối diện với dịp may, chúng ta thường do dự và thối lui, chứ không nghĩ rằng đây là dịp tốt cần phải nắm lấy. Chỗ ở mới của ông khá tốt.
- Cháu đã hoàn thành xuất sắc trách nhiệm của mình, chàng trai trẻ! – Ông ấy nói với tôi một cách thân mật. Nhân đêm nay có cha ngồi ở đây, con xin đọc lại năm quy luật vàng chứa đựng tất cả sự khôn ngoan của cha. Sau đó, trong những lần tiếp theo, tôi đều cho ông Aggar vay luôn số tiền gốc và lãi.
Tôi chưa bao giờ có được số tiền lớn như thế. Bỗng một kế hoạch vụt hiện ra trong suy nghĩ của ông. Nhưng nếu họ vay tiền vì gặp tình huống ngặt nghèo, khốn khổ, tôi khuyên anh cần phải hết sức thận trọng.
Ông chủ của cậu và những kẻ hầu cận của ông ta đang ở rất xa nơi này. Nhưng Tarkad im lặng không nói gì, và anh nghĩ mình cũng chẳng có điều gì để nói cả. - Anh đã tiếp thu rất tốt những vấn đề mà chúng ta vừa thảo luận.
Hadan Gula ngồi thẳng người trên lưng con lạc đà và xúc động đáp lại: Zabado vội vàng nhét ngay vào miệng, ngốn ngấu như một con vật đói khát lâu ngày. - Này anh Rodan ơi! Đây là một việc đáng để bàn bạc đấy, và anh rất khôn ngoan khi đến trao đổi ý kiến với tôi.
Một ngày nọ, cũng trong một lần đi bán bánh ở bên ngoài thành, ông rất ngạc nhiên khi thấy rất đông người đang đổ dồn về một khu đất trống, như chờ đợi một điều gì sắp diễn ra ở đó. - Lúc gặp những người cày ruộng này, ông không lớn hơn cháu bây giờ đâu. Nó sẽ là người chăn dắt lạc đà cho em.
- Vậy thì, nếu mỗi người trong các bạn mong muốn tạo dựng cho mình một cơ nghiệp giàu có, thì điều khôn ngoan nhất là biết cách điều khiển dòng chảy của vàng, nó vốn đã có sẵn trong tay của các bạn, đúng không? – Arkad nói tiếp. Lúc nghe Megiddo nói như vậy, những người nông dân đó cũng chế nhạo lại các ông. Qua một thời gian, cái túi của các bạn cũng sẽ giống như giỏ trứng vậy.
- Theo tôi thì chắc chắn sau này, cậu sẽ là một thương gia thành đạt, giàu có. Cuộc sống của tôi bỗng chốc trở nên khốn đốn và tồi tệ. Vì ngay bây giờ, cậu là một con người tự do!
- Điều này xuất phát từ món quà của nhà vua tặng cho tôi. Nếu không, cậu sẽ bị bán vào làm nô lệ xây tường thành. Qua một thời gian, cái túi của các bạn cũng sẽ giống như giỏ trứng vậy.
Ông Nana-naid cho ông một cái áo cũ và ông nhờ bà Swasti vá lại những chỗ rách rồi đem giặt giũ sạch sẽ, để chiều mai mặc vào mà đi bán bánh. Bọn quản nô không ngại ngần giáng những trận roi xuống đầu của họ. - Vương quốc Babylon xin chào mừng các ngài, những vị khách quý của đức vua.