Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.
Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Đó cũng là một thứ trói buộc. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho. Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc.
Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.
Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Như bình mình chẳng hạn. Nhưng mệt mỏi thì sao.
Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia.
Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Chả là hôm qua có chuyện. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.
Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Không có chim non ở trong. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm.
Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.
Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.