Bạn nào ghét nghệ thuật và văn chương đấy? Tôi đã hứa với bạn xét riêng trường hợp của bạn thì tôi đã xét rồi đấy nhé! Bây giờ đến trường hợp - cũng may là rất thông thường - của những người thực sự "thích đọc sách". Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn. Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.
Bạn đừng quên rằng những điều bất ngờ rất thường xảy ra, cũng đừng quên bản tính của con người. Thưa bạn, thì bạn cứ bắt đầu đi. Mỗi tuần, trong sáu buổi sáng, mỗi buổi sáng để dành ít nhất là nửa giờ và trong ba buổi tối, mỗi buổi được giờ rưỡi, tổng cộng bảy giờ rưỡi.
Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng. Một chương trình làm việc hàng ngày không phải là một tôn giáo. Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.
Vậy mà người ta cứ bảo thời giờ là tiền bạc chứ. Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn. Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"?
Phần đông chúng ta không ra khỏi châu thành chúng ta ở, cũng không chịu kêu xe lại công ty du lịch hỏi giá tiền một cuộc du hành tới La Mecque. Tôi đề nghị với bạn, mới đầu nên in ít như vậy. Bạn lại còn số vốn vĩ đại là 44 giờ từ 3 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2 nữa (Bên Anh nghĩ cuối tuần như vậy).
- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư? Chính bạn là người tôi muốn khuyên đấy. Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì.
Tôi xin để bạn ở lại đó tới 6 giờ chiều. Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ. Bạn đừng tưởng tượng rằng tuần sau, nước sẽ ấm hơn đâu.
Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2). Bạn thừa nhận rằng tôi đã chọn ví dụ đó không phải vì nó có lợi đặc biệt cho thuyết của tôi chứ? Chẳng hạn bạn có thể đọc cuốn "Xem tranh cách nào?" của Clermont Witt, hay cuốn "Xét các công trình kiến-trúc cách nào?" của Russell Sturgis.
Bạn không thể nghiến răng khi đọc Anna Karerian (tiểu thuyết của văn hào Lev Tolstoi - Nga). Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc. Thật lạ lùng, các nhà báo thường có nhiều ý táo bạo, mới mẻ, hợp thời là vậy, mà chỉ dạy ta cách sống với một số lợi tức nhất định nào đó, chứ không bảo ta cách sống với một số thời gian nhất định.
Tôi muốn nói là chúng ta không suy nghĩ về những cái thực quan trọng, về vấn đề hạnh phúc của ta, về con đường chúng ta đương đi, về những cái mà đời cho ta, về vai trò của lý trí trong hành động của ta, về mối quan hệ giữa nguyên tắc và hành vi của ta. Nếu bạn không chịu khó suy nghĩ mệt nhọc 45 phút (mới đầu, công việc ấy chán lắm) thì một giờ rưỡi đọc sách mỗi đêm sẽ uổng lắm. Ta hăm hở chạy đón chuyến xe điện cuối cùng và khi đứng nghỉ ngơi để đợi xe, thì nó đi đi lại lại bên cạnh ta và hỏi ta: "Này anh, anh đã dùng tuổi xuân để làm gì? Và bây giờ anh đang làm gì?".