Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không.
Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô.
Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Trốn học mà để bị nói. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Tình yêu bao giờ cũng mới.
Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí.
Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.
Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn.
Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.