Hồi nhỏ tôi cũng như các em, cũng thích đốt lửa trong rừng lắm. Nhưng tôi ngừng lại và quay lại nói: "Tôi khen thầy. hay vì muốn làm vui lòng một bạn thân, một thân chủ.
Anh tranh biện, la ó, không tự chủ được nữa. Nghe ông ta tuôn ra trong ba giờ đồng hồ rồi về. ở độc thân tới hồi 35, rồi cưới một người đàn bà giàu, góa, hơn ông 15 tuổi, một bà góa tóc đã bạc vì 50 cái xuân xanh! Bà biết rõ rằng Disraeli cưới bà không phải vì tình, mà vì tiền.
Vậy, muốn thay đổi hành động của một người mà không làm phật ý họ và cũng không gây thù oán: Bạn hãy nói ý cho họ hiểu lỗi của họ. Ông trả lời một vài câu thôi, rồi nhất định không trả lời những câu khác. Rồi cậu viết một bức thư dài cho ông giáo cũ, thú nhận rằng chịu không nổi đời được nữa, chỉ muốn quyên sinh thôi.
Hồi nhỏ tôi tự phụ lắm. Bà khách quý nhất của tôi, đáng lẽ phải đưa món ăn mời trước, thì anh lại nhất định mời sau cùng. Rất ít người xét đoán một cách hoàn toàn khách quan và sáng suốt.
Trước hết đừng nói đến những vấn đề riêng của mình, tốn công vô ích. Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn. Ông nhận ngay rằng không có sự giúp đỡ ấy, ông không thể nào viết bài báo cáo cho ông hội trưởng được.
Có một chi tiết mà tôi cho là vô cùng thương tâm trong đời của ông bà. Như vậy người khác sẽ tự đắc lắm. Mấy khách hàng khác cũng vậy, trừ một người nhất định không trả một đồng nào hết.
Trong đời thực tế, họ tầm thường bao nhiêu, tự thấy mình hèn hạ bao nhiêu, thì trong thế giới tưởng tượng của họ, họ càng tự thấy oai quyền và danh vọng của họ lớn lao bấy nhiêu. Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng. Thực là một tờ báo rất quý cho các gia đình và một trong những tờ báo ấn loát đẹp nhất tại Mỹ.
Tại sao? Tại người viết đã xin người nhận bạn cho một ân huệ nhỏ, mà như vậy tất nhiên người nhận thư tự thấy mình quan trọng lắm. Ngày 7 tháng 5 năm 1931, mười ngàn người ở chân thành Nữu Ước (New York) được mục kích một cuộc săn người sôi nổi chưa từng thấy. Trước nhà bà Gent, một bà bạn của tôi, mà tôi đã có dịp nói tới, có một bãi cỏ đẹp mà tụi con nít thường tới giày xéo phá phách mỗi ngày.
Steinmetz sung sướng. Khi tôi kể lại chuyện đó, một người học trò tôi hỏi: "Nhưng ông muốn cầu người đó điều chi?". Khi ta có lỗi, ta có thể nhận lỗi riêng với ta.
Lần này thì ''bị" rồi. Tôi lại nhờ bà chỉ bảo tôi vài điều. Sở dĩ chúng ta quên tên người, phần nhiều là vì chúng ta không chịu mất công, mất thì giờ chép lại, lặp lại cho nó in vào trong đầu óc chúng ta.