Cái này họ cũng nhầm. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm.
Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.
Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra.
Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó.
Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.
Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn.
Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.
Là tỉ mẩn, là ào ào. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.
Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.
Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.