Và đem năng lực của ta đi xa hơn. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt.
Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Đó là một niềm an ủi.
Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!
Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.
Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. What I fell what I know never shine through what Ive known Thằng em ngồi bên phải tôi.
Nhưng chờ đến bao giờ. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.
Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Mẹ thì độ này da sạm đi.