Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Viết thế đủ chưa nhỉ. Và những cái xác cháy khét lẹt.
Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Giữa đầm lầy thông tin. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.
Và cảm thấy nếu không giết những kẻ còn lại, họ sẽ giết anh khi anh cự nự. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình.
Đến chỗ học không phải để học. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.
Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình.
Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Chuyển sang máy mát xa. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không.
Ôi! Những tiếng còi xe. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.