Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.
Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.
Và bạn liên tưởng tới Zidane. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn.
Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái.
Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.
Này, lấy cho chú mấy chai bia. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi.
Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ.
Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa.
Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.