Ba ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Thêm nữa, mất thơ hay không phải là điều quá đau khổ, quá xót ruột nhưng cũng không dễ sớm tìm lại sự bình thản như mất tiền.
Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú.
Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. 21 tuổi thì còn phải đến trường. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.
Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.
Và cô bạn ấy phá lên cười. Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Con nghe lời bác nào.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức.
Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ.
Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.