Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Tôi rất hay chảy nước mắt.
Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.
Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Nhiều điểm rất giống tôi. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình.
Thế mà rồi cũng ngủ được. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.
Cái bút này vỏ kín như bưng. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.
Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Thôi, năm nghìn đi ạ.
Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Và rồi họ thả xe tôi ra.
Cũng chẳng nhớ được nhiều. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa.
Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.