Nếu chưa thành đạt trong xã hội, bạn có thể thay đổi điều này bằng cách hãy làm cho mình ăn nói giỏi hơn. Như thường lệ, chương trình được truyền thanh trực tiếp từ 23 đến 24 giờ đêm. Đó chính là tính công bằng trong giao tiếp: Một sự tương tác hai chiều.
Sở dĩ không có những tràng vỗ tay đơn giản là vì họ quá bất ngờ, họ không biết bao giờ tôi mới vô đề nói về tương lai của thương thuyền nước Mỹ! Từ đó trở đi, không bao giờ tôi quên đề tài mà tôi sẽ nói. Và tôi tự hào về nó! Trò chuyện với mấy vật cưng đó thích nhất là bạn sẽ không phải nghe những lời đáp khó chịu, và câu chuyện lại không bị gián đoạn nữa!
Chúng ta đã thật sự mất cô ấy thì cũng đã đủ. Cha sẽ níu tay tôi lại, mua cho tôi những que kem đang bốc khói và không quên dặn tôi rằng: Về nhà con đừng nói với mẹ nhé! Mẹ sẽ rầy ăn kem như thế thì làm hỏng bữa tối đấy. Hãy đặt những câu hỏi mà mọi người đều có thể nói lên quan điểm riêng của mình.
Ông không làm nghiêm trọng hóa những vấn đề vốn đã phức tạp. Hai là, giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ giúp khán giả bừng tỉnh nếu họ thấy buồn ngủ. Và cho đến hôm nay, tôi vẫn tiếp tục theo đuổi cái nghề mà thuở ấy tôi chỉ bắt đầu với một niềm say mê, lòng hăng hái mà không hề có một tí kinh nghiệm nào.
Tất cả chúng tôi đều bị sốc, vài người thổ lộ nỗi bàng hoàng. Tôi đến bắt tay anh ta và, ôi trời, bàn tay ấy ướt sũng mồ hôi. Tốt nhất nên vạch ra sơ lược những ý chính trong đầu.
Tôi nghĩ đây là câu hỏi hết sức tuyệt vời. Họ được gọi là người hay động lòng trắc ẩn (the commiserators). Sau đó khóa chặt của lại và bắt đầu nói, nói và nói.
Marsall bước vào, ông chúc tôi may mắn Anh sắp lấy tên là gì? Tôi phỏng vấn Stevenson trong chương trình của tôi lúc còn ở Miami dưới thời tổng thống Kennedy. Giả sử bạn ở trên một hòn đảo với duy nhất một người nữa là bạn thân của bạn, anh ấy sắp qua đời vì bệnh ung thư.
Tôi liếc nhìn đồng hồ…11:07. Nếu vấn đề không phải ở bạn mà ở ông ấy, tôi nghĩ tốt nhất bạn nên đi tìm một công việc mới. Nguy thật! Bạn có nghĩ rằng chúng ta cũng cần có trách nhiệm về điều này không?
Hôm sau, Shirley tâm sự với đồng nghiệp ở tòa soạn Post: Sau đó, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã hòa mình được với khán giả. Hãy nhớ rằng bạn hoàn toàn có thể chuyển bại thành thắng nếu có tài đàm phán. Nếu không có dịp viết và chiêm nghiệm lại, có lẽ nhiều ý tưởng, nhiều kinh nghiệm quý báu của tôi sẽ dần mai một và bị cuốn trôi theo dòng đời hối hả.
Nhưng cuộc sống không phải bao giờ cũng mỉm cười. Thỉnh thoảng, rời mắt khỏi bài văn và ngước lên nhìn khán giả, với một vẻ mặt tự nhiên và thân thiện nhất mà bạn có. Câu chuyện trên nghe có vẻ khó tin nhưng đó hoàn toàn là sự thật.