Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.
Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Làm một bài thơ dở để được khen. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Họ biểu trưng cho chính họ. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.
Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ.
Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Cứ ngỡ mình yêu mình. Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.
Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.