Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.
Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Cứ như người từ trên giời rơi xuống.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Ba năm… Ba năm thì không tính được. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.
À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ.
Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Dù không bao giờ có tận cùng. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.
Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.