Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).
Tôi thôi xúc động rồi. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe.
Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây.
Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi.