Bạn có thể phát triển lý do của cô ấy. Cách này lập tức khiến người đó cảm thấy thoải mái. Đừng hỏi đi hỏi lại một câu hỏi.
” Đây là những gì tôi gọi là cách tiếp cận theo hướng thừa nhận. Đơn giản là quan sát ánh mắt người đó và bạn sẽ biết liệu người đó đang nhớ lại một sự kiện đã xảy ra hay đang bịa đặt một câu chuyện gì đó chưa hề xảy ra. Những người thiếu giá trị bản thân không đủ khả năng đặt vấn đề về sự đánh giá, giá trị hoặc tri thức của mình.
Người nào không hề có thiên kiến sẽ trả lời rất nhanh. Bạn cũng có thể kiểm soát được phương thức trả lời. Trọng âm nhấn vào của ông chủ cho thấy việc ăn cắp của một ông chủ – bất kỳ ông chủ nào – là rất bất thường đối với cô gái.
Trọng âm nhấn vào bắt quả tang chứng tỏ rằng việc cô gái bị bắt là rất bất thường. Hãy đưa ra những câu hỏi mở. Bạn có thể phải bỏ đi.
Chẳng hạn, một cô vợ hỏi: “Anh nói dối em đấy à?” Anh chồng dối trá đáp: “Đâu, anh không hề nói dối em. “Và đến lượt Lucky…” Đây là câu nói quen thuộc của người dẫn chương trình lúc mở đầu cuộc đua chó. Bạn sẽ xem một video bạn thực sự không muốn xem bởi vì bạn đã “đội mưa đội gió tìm tới cửa hàng băng đĩa.
Không thông báo trước chủ đề bạn định nêu ra hoặc bất kỳ cảm giác không tin tưởng nào bạn có thể có. Một đồng nghiệp của tôi tại bệnh viện khác có vấn đề với một bác sĩ. Người đó cũng không hẳn chạm vào ngực mình với một cử chỉ mở lòng bàn tay.
Đây mới là cách để bạn phát hiện ra điều đó. Tỏ ra hơi bất ngờ về việc anh ta lo lắng, bạn đáp lời: “ơ, em biết tỏng chuyện đó mà. Điều này làm giảm sức mạnh của người đó, và do đó giảm cả ưu thế.
Nhưng không phải thế. Hầu hết chúng ta đều không thể nhớ được những gì chúng ta đã ăn vào bữa sáng ngày hôm qua! Bạn cũng có thể kết hợp kỹ thuật này với những mệnh lệnh gắn theo, được để trong dấu ngoặc đơn.
Thêm vào đó, sẽ có khả năng không có âm điệu cao hoặc thấp, chỉ có những âm điệu nửa vời. Nhưng ngay cả kẻ nói dối giỏi nhất cũng phải “đầu hàng” nếu không hỏi những câu hỏi thật. Bạn chỉ có con số không.
Nếu cô ta vô tội, cô ta sẽ không có lý do gì để theo đuổi mạch câu chuyện. Nói chung, trên thực tế, chỉ những kẻ có lỗi mới cố gắng che giấu khuyết điểm. Những manh mối khác có thể lại biểu hiện quá rõ rệt.