Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Tuy nhiên, tớ đã giao cho các nhân viên của mình một số công việc và họ cũng đã làm rất tốt.
- Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm. Tớ hiểu ý cậu chứ, nhưng tớ nghĩ, đôi lúc ta nên khởi đầu từ những bước nhỏ trước khi tiếp tục những bước lớn hơn.
Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy. Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.
Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. - James viết ra thật nhanh những điều anh đang muốn biết: - Biết làm thế nào được, - Jones phá lên cười.
(Cần thực hiện công việc kiểm tra một cách thường xuyên hơn trong giai đoạn đầu. Việc tổng kết đó có tác dụng mang lại niềm vui cho mọi người và đặc biệt hữu ích khi cậu cần đánh giá năng lực làm việc của bất kỳ người nào. Họ nói: "Giá như tôi biết điều này sớm hơn!"; "Những triết lý hữu ích này sẽ làm thay đổi cả cuộc đời tôi!" hay "Tại sao người ta không dạy những điều này trong chương trình thạc sĩ nhỉ!" Nhưng câu nói mà tôi thường nghe nhất là: "Chắc chắn mọi nhà quản lý sẽ gặt hái được rất nhiều điều bổ ích từ những triết lý đơn giản này.
- Jones à, vì sao ngay từ đầu cậu không nói hết luôn một thể? Nếu thế thì có phải tớ đã tránh được bao rắc rối và không phải làm phiền đến cậu nhiều lần như thế không? - James này, chính Jennifer đã giúp tớ quản lý tốt hơn. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm.
Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica. Đến chiều chủ nhật, vợ chồng anh mời gia đình Jones sang thưởng thức buổi nướng thịt ngoài trời. James cảm thấy rất vui.
Rồi James lùi ra xa vài bước để đọc lại tất cả những gì anh đã viết lên tấm bảng trắng. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ.
Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước! Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Anh để ý thấy nhân viên của mình cười đùa nhiều hơn. - Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn.