Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới. Chương trình lập ra thì phải theo nhưng không được coi nó như một ngẫu tượng phải thờ. Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ.
Nhưng những điều tôi nói về âm nhạc có thể áp dụng vào những nghệ thuật khác. Các triết gia đã giảng-nghĩa không gian mà không giảng nghĩa thời gian. Kiên tâm thì không khi nào thất bại.
Tập trung tư tưởng chỉ là bước đầu thôi (phải bỏ ra ít nhất nửa giờ vào việc đó). Có lẽ bạn tưởng rằng tấu nhạc là hợp nhiều nhạc cụ một cách hỗn độn để gây một mớ âm thanh êm đềm. Lẽ dĩ nhiên là bạn thích đọc báo (việc này có thể làm trong khi đợi bữa) hơn là nghĩ tới cái bổn phận bình thường mà quan trọng ấy - bổn phận tự xét mình - thì cái đó tùy bạn.
Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc. Cái lợi lớn nhất của những kiệt tác đó là nó minh bạch một cách lạ lùng. Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy.
Không có gì giản tiện hơn. Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả. Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.
Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày. Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc. Chính bà nhà bảo bạn rằng bạn xanh còn bạn thì bảo bà nhà là bạn mệt.
vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả. Nếu bạn coi thơ là một thể loại khó hiểu thì bạn hãy đọc cuốn tùy bút danh tiếng của Hazlitt về bản chất chung của các loại thơ. Có sao đâu? Tôi biết rằng bạn thưởng thức được âm nhạc, vì vậy các dàn nhạc mới lựa toàn những bản hay, bỏ hết những bản dở.
Tôi đề nghị với bạn, mới đầu nên in ít như vậy. Bạn bị "nhốt trong châu thành" bạn thích du lãm ở đồng quê, thích nhận xét đời sống của muôn loài? (tiêu khiển đó làm mở mang tâm hồn người ta). Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm.
Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác. Tuy vậy, y không đến nỗi bị dày vò như kẻ muốn tới thành La Mecque mà không bao giờ bước chân ra khỏi nhà mình. Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.
Nếu người ta bảo bạn chỉ chỉ tên những nhạc cụ dùng trong khúc đầu bản hòa tấu C thấp thì chắc bạn chỉ không được. Mà công ty bắt ông đợi mỗi ngày 2 lần mỗi lần năm phút, chính là bắt ông chịu thiệt như vậy. Nếu viên chức ấy muốn sống đầy đủ thì phải thu xếp trước công việc mỗi ngày.