Bỗng từ xa, một đoàn người đông đúc xuất hiện. Từ đây, anh phải lo làm việc của anh đi. Tôi nhìn vào khoảng không trước mắt.
Ta sẽ nói cho cháu nghe những điều cháu đang muốn biết. - Ông không nên lệ thuộc vào ông chủ của ông mãi như thế. Đối với những người thân và ngay cả nô lệ trong nhà, Arkad thường ban tặng rất nhiều tiền bạc, nên họ sống khá sung túc và thoải mái.
Tôi sẽ bày cách cho bạn làm thế nào để có được một ngày nghỉ ngơi thoải mái. Cách đây không lâu, có một chàng thanh niên tìm đến tôi để vay tiền. Ngoài ra, cư dân Babylon cũng đã có hệ thống giáo dục với những con người có tinh thần sáng tạo, ham học hỏi.
Dabasir cũng không có ý chia sớt với anh chút gì cả, thậm chí cũng không đẩy cho anh một vụn nhỏ bán mì nhỏ, mà để nó rơi xuống sàn nhà. Đã hơn nửa cuộc đời làm lụng vất vả và khổ nhọc, chính anh - người bạn thân mến nhất của tôi - vẫn chỉ có cái túi rỗng không và đã lên tiếng mượn tôi hai đồng bạc nhỏ nhoi. Một lúc sau, họ đã đi ngang qua những trang trại của nông dân Babylon.
Nhưng ông không quan tâm đến những lời bà Swasti nói. Nếu bạn làm việc trong ngành pháp luật hay bệnh viện, thì nên tham khảo hoặc trao đổi ý kiến với các đồng nghiệp để nâng cao kiến thức. - Một người khác lên tiếng – Tôi là người Syri.
- Một khởi đầu hay đấy! – Arkad ủng hộ. - Tôi khuyên các bạn nên lấy sự khôn ngoan của Algamish làm bài học cho mình, hãy luôn tự nhủ với bản thân rằng: "Phải dành riêng cho mình một phần mười trong tổng số tiền mà mình đã kiếm được". Tarkad cảm thấy thật xấu hổ.
- Ngay lúc mới trưởng thành, tôi đã thường suy nghĩ về những người giàu có. Người vay tiền đồng ý với thỏa thuận cứ mỗi bốn năm, số tiền lãi sẽ là một phần tư của số tiền gốc. - Tôi nghe một người từ Urfa trở về kể rằng, ở nơi đó có một người đàn ông giàu có đang sở hữu một phiến đá trong suốt đến nỗi mọi người có thể nhìn xuyên qua nó và thấy mọi vật ở phía bên kia.
Nhưng có lẽ anh sẽ chết vì những trận đòn của họ trước khi chết vì gãy sống lưng đấy. - Câu chuyện tôi sắp kể ra đây là câu chuyện có thật trong cuộc đời tôi, lúc còn là một chàng thanh niên mắc nợ ngập đầu. Này các bạn, hãy lắng nghe những gì tôi sắp nói ra đây.
Trong hơn một năm sau đó, tuy tôi phải sống chung và làm việc như một tên nô lệ nhưng tôi vẫn không thể trở thành một tên nô lệ được. Chúng ta cùng học một thầy, cùng chơi với nhau những trò chơi thời niên thiếu. Cũng như vậy, nếu cháu chăm bón, tưới nước thường xuyên thì chẳng bao lâu cháu sẽ hài lòng khi đứng dưới bóng mát của nó.
Tôi chỉ biết hướng đến bà để tìm một chút cảm thông giữa những con người với nhau. Vào một ngày kia, người chủ nô lệ, vốn từ lâu đã trở thành người bạn thân thiết của con, đến gặp con và nói rằng: - Ông chủ lâm vào cảnh khủng hoảng rồi.