Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.
Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.
Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Hoặc có nhưng không nhiều. Ông anh cũng làm theo.
Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Thật lòng, tôi muốn khóc.
viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ.
Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Mấy ý tứ chợt ngân nga: Con nghe lời bác nào.
Càng xa em ta càng thấy yêu em. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.