Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn.
Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Rõ ràng phải đi trình báo. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo.
Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.
Hồn nhiên đến đáng thương. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.
Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ.
Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật.