Rồi tiếp sau đó là một loạt những âm thanh hỗn loạn. Tôi tự đặt câu hỏi và thảo luận một mình. Một bài hát không đi kèm nền nhạc.
Sam kể câu chuyện này vì hôm ấy hầu hết khán giả là những người thuộc tầng lớp lao động. Larry, một cuộc gọi khẩn ở đường dây số một. Vậy thì, bạn sẽ đưa số tiền đó cho ai?!
Tôi thích được nói điều đó với tất cả mọi người. Bạn biết cựu phó tổng thống Al Gore chứ? Một gương mặt sắt thép thường thấy trên ti vi, một người hay bị phê bình là quá ư nghiêm khắc. Không may hầm mỏ bị sập.
Nếu không thích thì tốt nhất đừng đi. Hãy dùng từ dùng!!). Hoặc người ta sẽ nhăn trán nhíu mày mãi trong cuộc nói chuyện.
Một số người nghĩ là càng đóng góp vào nhiều câu chuyện thì tên tuổi của họ càng nổi đình nổi đám, mặc dù chả ai muốn nghe họ nói. Hôm nay, trên đừng đến đây tôi đã gặp phải một chuyện rất buồn cười. Chúng đâu phải là khán giả của bạn! Lưu ý còn lại là đừng thiên vị khi nhìn.
Nếu không cẩn thận khi dùng chính xác từ thì bạn sẽ gặp bất lợi lớn. Tôi là người phát biểu sau cùng. Khi mới tới Washington thì ngay lập tức, tớ đã trở thành một fan của nhóm Redskin rồi.
Khi mới tới Washington thì ngay lập tức, tớ đã trở thành một fan của nhóm Redskin rồi. Đừng biến bạn trở thành bản sao của họ. Giá mà còn tờ sơ đồ trận bóng, ít ra chúng tôi có thể biết vị trí của cầu thủ hai đội trên sân.
Sau đó thì có thể bày tỏ quan điểm, ý kiến riêng của bạn, đặt câu hỏi về vấn đề đó. Danny đã khóc ngay trong phòng thu thanh. Chúng ta đã thật sự mất cô ấy thì cũng đã đủ.
Nếu không thì xem như bạn bị lạc quẻ. Tôi không dè dặt đâu và nếu chịu tiếp chuyện với tôi, bạn sẽ thấy tôi cởi mở lắm đấy. Nhiều người nói tiếng Anh có thói quen dùng hoài hai từ you know (bạn biết không).
Tôi rất kính nể Bob. Và tôi tự hào về nó! Tôi đã thường xuyên cộng tác với Bob lẫn cô con gái tài giỏi của ông là Stacey Woolf.