Vậy bạn tặng họ những thứ đó đi. Một vị thuốc không trị được hết mọi bệnh, hợp với người này, chưa nhất định cũng hợp với người khác. Một kẻ sát nhân không gớm máu như vậy mà còn tự khoe: "Trái tim thương người, không muốn làm hại một ai hết!".
Tôi chắc chắn vậy, không ngờ vực gì nữa. Những học sinh theo lớp giảng của tôi phải thi một bài kỳ dị. "Mới trông thấy tôi, ông Mahomey nói, ông S.
Ông có bổn phận là gieo hăng hái trong lòng nhóm vô vọng đó. Mày phản đối người ta mà như tát nước vào mặt người ta vậy. Cả châu u giận dữ ồn ào, như bầy ong vẽ vỡ tổ.
tôi được tới đây là nhờ thịnh tình của anh em. Xin lựa lấy một, vì được cả hai là đều hiếm thấy lắm. Chỉ có tiền không, không đủ dụ các văn sĩ có danh viết giúp ông được.
Bây giờ anh làm sao? Xin nghe anh ta nói: "Bây giờ, khi tôi lại nhà một khách hàng và nếu người đó bảo tôi: "Cái gì? Xe cam nhông hãng Bạch Xa? Tôi xin chịu. Trong nhiều trường hợp, một bài như vậy cần lắm. Sau cùng, ông nói về đời tư của ông, và kể lể cả tâm sự về nỗi buồn bực trong gia đình ông nữa.
Không dùng cả những chữ có ý nghĩa cả quyết như "chắc chắn", "không ngờ gì cả" v. Vụ này do lỗi chúng tôi, một nhân viên của chúng tôi đã quấy rầy ông và làm ông giận. Chương tư - Tám lời khuyên để giúp các bạn đọc sách này được nhiều lợi ích nhất
Họ càng quý mến ông, vì chẳng những ông không đả động tới điều lệ, còn mời họ hút thuốc, làm cho họ cảm động mà thấy ông nể nang họ. Thỉnh thoảng ngưng đọc để tự hỏi nên thi hành mỗi quy tắc ra sao và vào lúc nào? IV. Nhưng nếu tôi không để cho bà ta nói trước, nói cho thỏa thích, rồi tự ý tin rằng mắc điện vào nhà là lợi, thì tôi có được kết quả đó không?".
Khi ra về, bà khách quý nhất của tôi hỏi: "Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?". Chính phủ sẽ hết sức bênh vực ông, nghĩa là không hơn cũng không kém các đại tướng khác. Chỉ có một câu ngắn mà thay đổi cả đời chị ta".
Trong một bữa tiệc, ông khách ngồi bên tay mặt tôi quả quyết rằng câu "Có một vị thần nắm vận mạng của ta, ta cưỡng lại không được" là ở trong Thánh kinh. Nhờ họ, ta sống được phong lưu. Ông Vermylen đưa bức thư cho tôi coi và bình phẩm như vầy: "Thư đó có kết quả ngược lại với ý muốn của người viết.
Có khi thấy được sự phản động hiện ra ngoài nữa, tất cả cơ thể chống cự lại, không chịu có thái độ "bằng lòng". "Tôi sẽ lấy làm hân hạnh lắm, nếu được giúp việc một hãng có quá khứ rực rỡ như hãng ông. Cha ngửng lên, giọng bất bình hỏi: "Cái gì?".