Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.
Tôi muốn gặp ông cụ. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá.
Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Gió se sẽ mang vị mặn. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.
Mấy người này trông nhát lắm. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.
Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.
Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra.
Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả.