Cụ không hề nuối tiếc tuổi tác của mình, ngược lại cụ còn yêu thích nó. Trên thực tế, những ai cảm thấy thích thú với những câu hài hước hóm hỉnh sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn những người khác. Vợ Arthur hỏi rằng liệu anh có cần thiết phải làm việc nhiều đến thế không? Rằng họ có cần thêm nhiều tiền nữa không? Rằng anh có cần thăng tiến hơn không? … Những câu hỏi đó đã khiến Arthur nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình một cách nghiêm túc - một điều anh chưa bao giờ làm khi còn miệt mài với công việc - và anh chợt nhận ra rằng những thành quả đạt được dường như là quá nhiều so với những gì anh thực sự cần đến, và điều quý giá nhất chính là cơ hội được gắn bó lại với gia đình.
Ken và Alan là bạn với nhau từ thời còn học trung học. Ước mơ của Gary là phục vụ đất nước qua những hoạt động phục vụ trẻ em. Thường những học sinh, sinh viên hay những người đã từng sinh sống, học tạp và làm việc ở nước ngoài mới thấy hết giá trị của những bài học lịch sử thủa xưa, những kỷ niệm quê nhà, những món ăn truyền thống hya những dấu ấn văn hoá dân tộc.
Không nên quá cứng nhắc, nguyên tắc trong giao tiếp và cả trong cách nhìn. Hãy tin rằng ngày mai là một ngày mới và mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Dù thời khoá biểu khá dày đặc, các sinh viên học nhiều lại thấy hứng thú và không căng thẳng hơn những sinh viên học ít giờ hơn họ.
Một người có thể chấp nhận một cuộc sống vất vả một cách vui vẻ một khi họ đã có những kỷ niệm, khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời - điều đó sẽ động viên và theo họ suốt hành trình cuộc sống. Cuộc sống của chúng ta cũng thế. Hạnh phúc là dám yêu, được yêu và dám sống cho một tình yêu chân thành, cho dù chỉ từ một phía.
Thay vì tìm cách cứu vãn tình hình, cả hai lại chỉ chăm chăm đến số tiền thua lỗ, và tình bạn của họ cũng theo đó mà tan vỡ. Các nghiên cứu trên hàng ngàn người cho thấy rằng - người hạnh phúc không phải không gặp những biến cố xấu, nhưng họ không để những biến cố xấu ấy ám ảnh lâu dài trong cuộc sống của họ. Hoá ra anh đã về trễ mấy tiếng mà quên gọi điện báo.
Cuốn sách sẽ giúp chúng ta khám phá cách suy nghĩ, tư duy của chính mình, tìm ra được sự khác biệt giữa người hạnh phúc và không hạnh phúc để tìm ra con đường đến hạnh phúc của mình. Và thật đáng thương cho những người không biết gìn giữ ký ức đẹp hay không có gì để nhớ về cả. Người thợ xây bắt đầu bằng việc xây móng, rồi xây tường, mái là lát gạch.
Lúc nào anh cũng đi bộ. Chắc bạn cũng thấy rằng bốn bánh của chiếc xe hơi phải được ráp thẳng hàng với nhau;nếu không, những bánh xe bên trái sẽ bị lệch với những bánh xe bên phải và như thế, chiếc xe sẽ không thể chạy tốt trên đường trường. Đó là một sai lầm lớn.
Nhưng tất cả những điều đó thật sự đâu phải là mục tiêu của bạn? Phải chăng bạn được sinh ra chỉ để được thăng tiến hơn đồng nghiệp của mình hay chỉ để có được chiếc xe hơi tốt hơn người hàng xóm? Hãy hướng đến những mục tiêu thật sự có ý nghĩa, chứ không phải chỉ nhắm đến những cuộc cạnh tranh vô nghĩa mà thật ra bạn chẳng được lợi lộc hay vinh quan gì khi chiến thắng. Ngay lúc ấy, bạn sẽ nghĩ rằng nó hẳn đã chạy được 107. Đó chỉ là phương tiện chứ không phải là mục đích của cuộc đời bạn.
Khuynh hướng này cũng ngày càng trở nên phổ biến khi nhịp độ cuộc sống và áp lực công việc cao ở các nước đang phát triển. Arthur là một nhân viên điều hành quảng cáo rất có tránh nhiệm. Gần như lúc nào Adam cũng thắng cuộc và nhận được sự nhượng bộ từ những "nhân chứng" của mình.
John List là một người đàn ông lớn tuổi, hiền hoà và trông không lấy gì làm bắt mắt. Không phải bản nhạc khác đi, cảnh núi non cũng không hề thay đổi. Họ cũng quên rằng chính họ phải sống suốt cuộc đời của người họ lấy chứ không phải cha mẹ, bạn bè họ.