Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Hồn nhiên đến đáng thương. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.
Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Cho từng tờ vào lửa.
Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Tự do hay không là ở mình. Mà đời người thì có mấy đâu.
Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Em chỉ thích những anh nho chín.
Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Nó muốn khám phá tôi. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.
Không biết thanh minh thế nào. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…