Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.
Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Họ nỗ lực vì điều đó.
Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.
Nhưng thấy cũng hay hay. Người ta, người ta lấy đấy chứ. Mệt và không thích thú.
Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Cảm giác như không thể lành lại được.
Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo.
Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Biết chỉ để biết mà thôi. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.
Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Có bon chen bẩn, ác.
Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.