Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ.
Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Phải cạo râu đi nghe chưa. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.
Đời sống cần những đột biến. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im.
Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại.
Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà.
Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. 18 tuổi là được tự do. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy.
Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Ông Diểu tức giận giương súng.