Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.
Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Độ này, bố hay nhường. Hoặc biết nhưng không rõ.
Con nó thì sinh ra trong đó. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình.
Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần.
Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó.
Bạn lại muốn lưu lại. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.
Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh.
Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè.
Còn giọng cao thi thoảng ló ra khi giao tiếp với những người lớn thân quen mà bạn thấy mình bé con và có thể buông lỏng phần nào trước họ. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại.