Hồn nhiên đến đáng thương. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Nên không ai có lỗi.
Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Bác nói chuyện với cháu. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa.
Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Nhưng em thèm được khỏe lại.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Để khám phá đến tận cùng. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc.
Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác. Dù chỉ là một nhân vật. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì.
Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.