Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Không phải điệu cười chua chát. Cặp giò kia phàm tục quá. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.
Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.
Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Cuốn sách thì vớ vẩn.
Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ. Nhiễm thói ấy mất rồi. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.
Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.
Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Vứt béng cái chuyện này đi. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.
Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.