Đoạn ông rút thanh kiến quý bên mình trao cho hiệp sĩ. Anh ta dự định sẽ tìm hỏi thêm một số người khác vào ngày hôm sau. Cây Bốn Lá thần kỳ chứ gì?
Bà sẽ không còn phải lo lắng về những bông hoa ly của mình nữa. Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. Thất bại và cơ hội này quá lớn - sẽ không bao giờ có một dịp nào như thế này nữa.
Thế là tiếng vó ngựa dồn dập, hai chàng hiệp sĩ, một áo đen, một áo trắng, rạp mình trên lưng ngựa nhắm hướng khu rừng Mê Hoặc thẳng tiến, khởi đầu một cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm và thú vị mà có lẽ cả hai sẽ không thể nào quên được trong cuộc đời mình. Anh còn có thể làm được gì khác nữa chứ? Vì thế Nott leo lên ngựa và đi lang thang vô định mãi trong rừng, hy vọng rằng mình sẽ bỗng nhiên may mắn phát hiện được Cây Bốn Lá thần kỳ ở đâu đó. Nó không thể nào mọc được ở đây.
- Vậy nhà ngươi cứ ở đó mà chờ cái chết. Khi đến nơi, Nott thấy Merlin đang đứng sừng sững giữa khu vườn, ánh mắt trang nghiêm nhìn thẳng vào Nott. Bà đã sống ngay từ ngày đầu tiên trong khu rừng này.
- Ngươi là ai? Ngươi muốn gì? Cẩn thận đấy, lưỡi kiếm của ta không biết phân biệt bạn thù đâu. Và ai là người biết rõ từng tấc đất trong khu rừng này? Thật dễ dàng: đó không ai khác hơn chính là Thần Gnome - Hoàng tử của lòng đất. - Ngươi biết là ta chưa tìm được rồi còn gì! Ston, ngươi hãy nói cho ta biết, có phải là trong khu rừng này chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc lên phải không? Hoặc cũng có thể là nó mọc quanh đây, lẩn khuất trong những tảng đá này?
Sid hết lời cảm ơn thần Gnome. Lâu lâu, chàng ngồi dậy ngắm nhìn mảnh đất nhỏ bé vừa được tưới bởi một dòng suối mát. Tốt nhất là ngươi hãy nhanh chóng quay về lâu đài hay đi cứu một cô nương nào đó đang trong vòng nguy hiểm đi.
Biết đâu chàng có thể giúp bà được một chút gì đó. Đôi khi những yếu tố chính lại có thể được tìm thấy trong những chi tiết tưởng chừng như rất vụn vặt. Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi.
Tôi sẽ gặp lại anh ở thị trấn. Không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau.
Bà sẽ không còn phải lo lắng về những bông hoa ly của mình nữa. Cây Bốn Lá thần kỳ không? - Mụ hạ giọng một cách nham hiểm. Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi.
- Vậy thì thưa thần, nếu tôi cải tạo lại đất ở đây, nếu tôi thay đổi nó thì cây bốn lá có thể mọc lên phải không ạ? cho tới khi cơn mưa hạt giống khác đổ xuống vào năm sau. Sao nó vẫn không đến với ta?"