Chỉ nhờ vài giọt i-ốt, mà tiệm bào chế nào cũng có bán nên bạn khỏi phải sống trong các dưỡng đường dành cho những kẻ bất thành nhân. và ta nên thi hành những phương pháp của đại tá House. Nó cãi: "Không phải tôi đâu.
Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng với lòng tin đó". Con gái bà không biết trả lời ra sao, sa lệ. Phải để cho người khác trút bầu tâm sự của họ ra.
Nhưng tôi không phải cho ông hay rằng ông đã làm vài điều mà tôi không được hoàn toàn vừa ý. Bạn gây ra sức phản kháng và xúi giục người ta tranh đấu với bạn trước khi bạn bày tỏ quan niệm của bạn. Vì quen giấu tình cảm của mình, chị đứng thừ ra một lúc, câm như hến và trơ như đá.
Khi khách khứa tới thì trên bàn trưng đầy bông hồng rực rỡ. Tôi chắc chắn cứ đúng luật thì tôi phải thắng trong vụ kiện đó và lần đó tôi cãi hùng hồn hơn bao giờ hết. Thì ra ngài Tổng thống kêu nó, cho nó hay rằng hiện có một con chim đa đa đậu trong sân cỏ, và nếu nó muốn coi thì ngó ra sẽ thấy.
Như vậy bạn đỡ tốn thì giờ và đỡ cả bực tức. Mỗi tuần kiểm điểm những tấn tới hoặc những sai lầm của bạn. Anh tranh biện, la ó, không tự chủ được nữa.
Cún chưa hề đọc một trang sách tâm lý nào hết. Cái đó mới thật nguy hại. Đi xe lửa, xe ngựa, xe hơi, tàu thủy.
Vụ đó lằng nhằng như vậy và viên xếp phòng kế toán tính kiện khách hàng thì may sao, chuyện tới tai ông chủ. Vậy mà biết bao người suốt cuộc đời bán hàng mà không hề nghĩ tới quan điểm của người mua. Các cô bán hàng còn mải cười giỡn, chuyện trò trong một xó.
Và vấn đề ăn của đứa bé giải quyết được tức thì. Sự ngu muội, hay nói cho đúng hơn, một sự hiểu sai lầm về những vấn đề đó phải được phá tan đi để thay vào một giáo dục thích hợp, để cho những cặp vợ chồng sau này (và hiện tại nữa) có thể xét phương diện tình dục trong đời sống chung của họ bằng một cách khách quan, ngay thẳng và khoa học". Khi chúng tôi cậy ông đi Nữu Ước, nhiệm vụ không phải dễ mà ông đã thành công được một cách đáng khen; hãng lấy làm vinh dự lắm.
Tôi không hề nói tới bánh của tôi. Bà Dorothy Fay thuộc phái thượng lưu ở Long island kể rằng: Rút cuộc, tôi xin ông ấy cho biết điều gì, ông cũng vui lòng cho biết hết".
Trong một bài tiểu luận về "Nhân tánh" ông kể: "Khi 8 tuổi, tôi về nghỉ hè ở nhà cô tôi. Vô hy vọng! Ông Webb nói: - Mặc dầu vậy, ta cứ thử xem. Bà ta mời chúng tôi đi coi chuồng gà.