Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.
Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?
Thi thoảng chúng bay rợp trời. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.
Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ.
Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Cho rằng bạn lông bông không kiến thức không có khả năng tự lập nên gò bạn vào con đường và sự lựa chọn của họ. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.
Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.
Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Nên cứ phải từ từ từ từ.
Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác.
Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau.