Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.
Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.
Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.
Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang.
Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Vật chất? Bạn đâu có. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè.
Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Đã thế lại còn không chịu quay bài.
Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.
Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.