Anh tự nhủ đó không phải là sự thật. Tuy nhiên hắn cũng đã đạt được mục đích của mình là làm cho mọi người không để ý đến khu vườn của hắn ta. Anh đã thông minh và kiên trì tạo ra những điều kiện cần thiết để làm cho nó đến với anh.
Phải nói là Good Luck là cuốn sách độc đáo, sẽ còn được nhắc đến và lan truyền đi khắp thế giới. - Đừng quên rằng mi đã hứa với ta rồi nhé. - Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào?
Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của ngày hôm nay sang ngày hôm sau. Nếu như theo lời thần Gnome và Bà chúa hồ thì rõ ràng anh đang lãng phí thời gian của mình ở đây. Đó là ngày chán chuờng nhất của Nott trong khu rừng Mê Hoặc.
Khi Nott leo lên được đỉnh núi thì anh thấy thần Ston đang nói chuyện với một con chim mười hai cánh. Rất nhiều lần, và ngay cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. hay thực hiện nó ngay khi có thể.
Tôi không thuộc loại người thích sự an nhàn. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc. Thật nhanh chóng, Sid tìm được một nơi yên tĩnh và cách biệt trong khu rừng.
Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình. Chàng vừa rửa kiếm vừa vui mừng nhìn dòng suối nhỏ đang chảy về. - Ngươi biết là ta chưa tìm được rồi còn gì! Ston, ngươi hãy nói cho ta biết, có phải là trong khu rừng này chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc lên phải không? Hoặc cũng có thể là nó mọc quanh đây, lẩn khuất trong những tảng đá này?
- Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé. Thần Ston trú ngụ trên đỉnh của Núi Mẹ, một ngọn núi cheo leo đầy những hòn đá tảng gai góc. Chính anh đã quyết định tìm kiếm đất mới ngay cả sau khi đã nghe mọi người khẳng định rằng chưa bao giờ có một cây bốn lá nào mọc trong khu rừng đó.
Những tia sáng đã xuyên qua những tán lá dày tỏa xuống vùng đất, làm sáng cả một khu rừng. Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình. Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi.
Ta không biết vị trí chính xác nằm ở chỗ nào nhưng nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng Mê Hoặc. - Ồ! Sao trước đây mình lại không nghĩ ra nhỉ? Cảm ơn Người rất nhiều! Cháu phải đi đây. - Không một cây bốn lá nào có thể mọc ở đây được.
- Ta không phải là một hòn đá biết nói. Sao mà hai người lại gặp được nhau sau ngần ấy năm biệt tích nhỉ? Thật là một sự tình cờ ngẫu nhiên. - Có lẽ ở tuổi sáu mươi như thế này thì chẳng còn ai lại muốn nghe kể chuyện cổ tích nữa, tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta không quá già đến nỗi không còn cần nghe một câu chuyện hữu ích nữa.