nhưng tôi khuyên bạn, lúc đầu, có thể cứ hai đêm một lần, bỏ ra giờ rưỡi vào một công việc quan trọng là luyện trí. Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó. Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.
Bạn không thể nghiến răng khi đọc Anna Karerian (tiểu thuyết của văn hào Lev Tolstoi - Nga). Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương. Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.
Browning, viết bằng thơ, và chứa nhiều chất thơ cực đẹp. Cái lợi lớn nhất của những kiệt tác đó là nó minh bạch một cách lạ lùng. Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này:
Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn. Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng. Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều.
Năm sau, giờ sau, ngày sau luôn sẵn sàng đợi ta. Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng. Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.
Trong các loại văn, có lẽ nó bắt ta gắng sức nhiều hơn hết. Bạn đừng quên rằng những điều bất ngờ rất thường xảy ra, cũng đừng quên bản tính của con người. Tôi biết rằng theo lệ bạn có một giờ (mà sự thực thì thường là giờ rưỡi) vào giữa trưa để ăn cơm.
tôi nói vậy và buồn mà nhận rằng phần đông người ta không đọc thơ. Quên mục đích đi, chỉ nghĩ tới miên chung quanh bạn thôi, và sau một thời gian, có lẽ vào lúc mà không ngờ tới nhất, bạn bỗng nhiên tự thấy mình ở một trong một châu thành xinh xắn trên đỉnh một ngọn đồi. Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho.
Như trên tôi đã nói, sự tiếp tế thời gian có chỗ này quý nhất, là ta không thể tiêu non nó được. Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng. - Vâng, nếu bạn cho phép thì tôi xin đáp là tôi quả có ý đó; bạn cứ thí nghiệm đi, thật là tự nhiên, dễ hiểu mà lại có vẻ là một phép mầu.
Đáng lẽ tôi chỉ cho bạn thì xin bạn chỉ lại cho tôi. Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa. Trong các loại văn, có lẽ nó bắt ta gắng sức nhiều hơn hết.
Cuốn "Lịch sử suy vong của đế chế La Mã" (tác giả Edward Gibson thế kỷ 18) không so sánh được với cuốn "Thiên đường đã mất" nhưng cũng là một cuốn tuyệt hay, và cuốn "Những quy tắc thứ nhất" của Herbert Spencer không thuộc loại thơ mà cũng là một sản phẩm cao cả của nhân loại. Tôi chỉ khẩn khoản thưa bạn rằng một đời sống không hợp với nguyên tắc là một đòi sống ngu muội, và muốn hành động hợp với nguyên tắc thì có mỗi một cách là mỗi ngày phải nhận xét, suy nghĩ và quyết định. Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.