Sex.Vl

Chuyện tình của cậu học sinh và em gái hàng xóm đa “nhân cách”

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tại các phiên tòa xử án, bồi thẩm đoàn luôn chú ý kỹ đến những cử chỉ, điệu bộ của bị cáo. Nhưng ngược lại, có những người không bận tâm đến việc tôi sẽ nói cái gì. Nhưng bất cứ ai đã nghe rồi thì không thể quên được.

    Bạn biết không, Arthur Godfrey đã khuyên tôi chỉ duy nhất mấy chữ: Tự nhiên mà nói!. Tôi đã nói tốt hơn và thành công hơn trong suốt buổi tối hôm đó. Thế là chúng bò ra cười sặc sụa, cười đến chảy cả nước mắt.

    Có thể khi nói về những điều đó, bạn đã thắp nên một ngọn nến giữa không gian u buồn ảm đạm nơi lễ tang. Câu hỏi nào cũng trả lời cụt ngủn, vô hồn, không có chiều sâu lẫn cảm xúc. Đơn giản vì ông chủ của bạn dĩ nhiên không ngang hàng với bạn.

    Bây giờ mới tháng giêng! Tôi đồng ý. Lúc ấy tôi vừa cảm thấy vinh dự vừa cảm thấy bối rối vì tôi thật sự không biết mình phải nói gì. Nhưng rồi tôi tự biện hộ cho mình rằng ít ra cũng đã nói chuyện khôi hài giúp vui cho họ (có điều chả thấy ai cười).

    Những con ngựa sung mãn khác vượt hẳn Apple Tree. Thế là chúng tôi đã có được một vài phút giây thư thả trong không khí u buồn căng thẳng. Đến nỗi có lúc chúng tôi quên rằng anh nói khó nghe như thế nào.

    Chỉ có năm từ, rõ ràng, rành mạch: Đây là nghề phát thanh! Vở này có anh bạn Jackie Gleason của tôi (vai Ralph) diễn chung với Audrey Meadows (vai Alice). Một trong những bài nói dài nhất lịch sử nước Mỹ, là bài nói đầu tiên trước công chúng của cựu tổng thống William Henry Harrison.

    Joe và tôi thay phiên nhau tường thuật trực tiếp trận bóng theo cách đó cho đến hết hiệp một. Dù là người nổi tiếng, cũng đừng cho rằng mọi khán giả đều biết bạn. Và nếu họ có một chút duyên ăn nói nữa thì quả thật tuyệt vời biết bao nhiêu!

    Trong ngành phát thanh viên thì chúng tôi luôn có một học thuyết công bằng. Họ sẵn sàng chia sẻ sự nhiệt tình đó khi tiếp xúc với bất cứ ai. Và phải nói về nó một cách thật tự nhiên.

    Rồi thì hãy tự tin và nói với chính bạn rằng bạn biết còn nhiều hơn là người dẫn chương trình. Thậm chí trong những vấn đề thuộc lĩnh vực tinh thông của mình, Kissinger vẫn hỏi người đối diện: Bạn nghĩ gì về vấn đề này? Trước khi bước vào cuộc đàm phán, Bob thừa nhận rằng đối thủ của mình rất đáng gờm nhưng không phải là thù địch.

    Sau bao nhiêu năm đi làm, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Nếu bạn làm việc hoàn hảo thì cứ yên tâm, không phải bận tâm nên nói chuyện với ông chủ như thế nào. - Benny này, Jeanette có nói với cậu về bữa tiệc tối Chủ Nhật không? Tôi không uống rượu nên không có cớ mang chiếc ly thủy tinh sang trọng trên tay để đi chào hỏi người này người nọ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap