Trong giao tế thường gặp những người vô cùng cao ngạo. Quả nhiên khi quân địch đến thì bá tính chống lại chúng. Nào ngờ ngày chiến thắng lại là ngày Vương Dung Vu bị sàm tấu.
Trong tình huống đó, diễn giả phải sử dụng phương pháp sửa sai bằng cách phát huy cái sai ra ý mới giải thoát khỏi bế tắc và đạt được hiệu quả tức thời tại chỗ. Anh công nhân không chấp hành quyết định đó. Song phải phân biệt tính chất công kích của đối phương.
Như vậy, có nhiều cách mở đường xuống đài cho người khác và cho bản thân giữ được thể diện, chuyển biến được tình thế từ quẫn bách sang thoải mái. Khi cô Vương rửa ấm tách, bất cẩn gạt cốc nước chè của chồng rơi xuống đất vỡ tan. Ngày xưa, Nhạc Dương Tử xuất ngoại tầm học 7 năm.
Cô Vương biết gần đây chồng không được vui lòng nên cũng không nhờ giúp việc nhà. Khách hàng nhất là nam nữ thanh mền ra vào nườm nượp, tranh nhau mua hàng mới nhất. đúng lúc mặt trời lặn, Liêm Phạm ra lệnh quân lính mỗi người cầm hai bó đuốc đốt cháy rừng rực phân bố trong khu vục doanh trại và xung quanh doanh trại, lập tức lửa rực khắp nơi hằng hà sa số như sao trên trời, quang cảnh thật là hùng tráng.
Ngoài ra, đối với những người có ác ý cũng không cần "lành làm gáo vỡ làm môi" mà chỉ cần đả thảo kinh xà cũng đủ để tự vệ. Những chàng trai càng lịch sự tao nhã trong ngôn từ có thể sẽ là người chồng nhỏ nhặt. Cho nên trước tiên cần để lộ khuyết điểm và sai sót của mình để cho đối phương cảm thấy họ ưu việt hơn anh nhưng không nên bộc lộ khuyết điểm thật sự khiến cho đối phương thừa cơ thâm nhập.
Chỉ cần sử dụng một cách tụ nhiên khéo léo thì có thể làm cho lời phát biểu của anh chói lọi hơn. Ông ngồi suy nghĩ một lúc rồi nằm lên đi văng lăn qua lăn lại, leo lên giường nhảy nhót cho đã đồng tiền thuê phòng. hợp này anh có thể dùng tỉ dụ, ám thị.
Khi trong lòng xấu hổ hay nói dối thì tốc độ nói tự nhiên nhanh lên. Tưởng Giới Thạch làm hiệu trưởng trường đó. Ông ta là cố mệnh đại thần, nếu như cực lực phản đối như thê' thì việc này cũng phải bãi bỏ thôi".
Tốt nhất không làm tổn thương lòng tự trọng của đối phương. Vương An Thạch đã phân biệt rất rõ ràng "hí sự" với "chân tình , Theo lý giải Ví dụ như có thể nói một câu đại loại như sau: "Thê giới không có người nào toàn diện kỳ mỹ ca, tôi là ví dụ tốt nhất".
Trong khi đang nói chuyện, bỗng nhiên có tiếng chuông cửa. Cho nên người ngồi sâu là kẻ có ưu thế về tinh thần, ít ra họ hy vọng mình ngồi trên cao nhìn xuống thiên hạ. cũng đều có thể đóng vai mặt trắng làm người xấu.
Gia Cát Lượng mồ hôi chảy ròng ròng, tay chân luống cuống quì khóc mà tâu rằng: "Thần làm sao không dốc sức toàn tâm, tận trung phò ấu chúa, dù chết cũng không từ nan", nói xong dập đầu đến chảy máu. Do đã có cớ cho nên đối phương vui lòng nhận lễ vật mà không sợ bị coi là tham nhũng ăn hối lộ. Những gia đình giàu có mà tôi thấy ở phương bắc thì