Nhưng tôi không quen phản đối. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.
Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Nhà văn nhắm mắt lại.
Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm.
Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ.
Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Không có chim non ở trong.
Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Rất rối rắm và hoang mang.
Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.
Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Tôi biết ông rất yêu vợ.
Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay.