Một hôm tôi tự nghĩ, "Những giá trị mình đang có quả thực giúp mình nhiều lắm", nhưng rồi tôi lại nghĩ, "Mình có cần thêm giá trị nào khác không?" Ngay lập tức tôi nhận ra trong danh sách của tôi thiếu óc thông minh. Họ có thể đang trên đường đi tới mục tiêu, nhưng họ thiếu sự kiên trì để đi đến cùng. Khi bạn đang quyết định làm một điều gì, nếu não của bạn không cho bạn thấy rõ cái gì gây đau khổ, cái gì tạo sung sướng, thì nó sẽ bị hỗn độn và hoang mang.
Khi bạn tò mò tìm hiểu về cảm xúc của mình, bạn sẽ học được những sự phân biệt quan trọng về chúng. Một trong những cách quan trọng nhất tôi bắt đầu làm việc này từ năm 17 tuổi, đó là học những kinh nghiệm phong phú trong sách vở. Nào, chúng ta cùng bắt đầu cuộc hành trình thám hiểm của chúng ta.
Động cơ bùng nổ của quyết định không phải chỉ có nơi một thiểu số giàu tiền lắm của hay những gia đình có thế lực. Cách nào? Chỉ cần thực hiện những quyết định hôm nay cho đời sống tương lai của chúnh ta. Chúng đã tấn công vì một lý do độc nhất: trò đùa, chúng còn cho việc chơi đùa này một cái tên:"hung bạo".
Họ không xin những việc làm có nhiều thách đố. Kết quả ra sao? Hầu hết các cầu thủ đã tăng từ 5 phần trăm năng lực trở lên, nhiều người tăng đến 50 phần trăm. Chúng ta còn được thúc đẩy hành động mãnh liệt hơn nếu cũng trong lúc đó, chúng ta dự kiến trước được rằng sự thay đổi sẽ làm cho đời sống chúng ta sung sướng hơn nhiều.
Điều đơn giản bạn phải làm là liên kết đau khổ với việc hút thuốc và niềm vui với việc bỏ hút. Những nguyên tắc này đề ra cho chúng ta rằng thực tại phải như thế nào mới làm chúng ta thỏa mãn. Vì tôi đã tự hứa với mình sẽ luôn luôn giúp đỡ những người thiếu thốn, nên mỗi khi tôi đi qua các sân bay, tôi đều cho tiền những người ăn xin.
Nếu bạn quyết tâm dành ra một hay hai giờ đồng hồ mỗi tháng để cống hiến cho người khác, nó sẽ làm phong phú tính cách của bạn và bạn chắc chắn sẽ trở nên "loại người" biết thực sự quan tâm, biết hành động để tạo sự biến đổi. Bạn có biết câu chuyện chạy một dặm trong 4 phút không? Từ trước tới nay, người ta vẫn tin là không ai có thể chạy một dặm mà chỉ mất 4 phút thôi. Và anh thốt lên,"Ồ, mình sẽ không bao giờ xuống tinh thần đến thế nữa".
Bà không chịu một giới hạn nào đặt ra cho mình. Vậy cá tình là gì? Đơn giản đó là những niềm tin chúng ta dùng để xác định tính cách riêng của mình, cái làm chúng ta trở thành duy nhất - tốt, xấu, hay trung lập - khác hẳn mọi cá nhân khác. Bạn sẽ xây dựng được những lối đi để thực sự tái vũ trang cho mình để cảm thấy và hành động nhất quán với những chọn lựa mới của mình.
Địa vị của bà đã tạo ra một mối tương quan khác với đồng nghiệp và bà dành hết thời giờ cho việc hội họp và lễ nghi. "Một cuốn phim thì không đáng để cho mình bị cơn đau tim hạ gục" đó là thông điệp của ẩn dụ và theo tôi hiểu, nó còn có ý nghĩa sâu xa hơn nhiều. Giữa Stanislavsky Lech và biết bao nhiêu người phải bỏ mạng ở trại tập trung, khác biệt là ở chổ nào? Tất nhiên có nhiều yếu tố, nhưng một sự khác biệt quyết định chính là anh đã đặt một câu hỏi khác với những người kia.
Tất cả chỉ từ 14 đến 17 tuổi. Nếu bạn chưa khơi dậy được nó, chỉ là vì bạn chưa đề ra được những mục tiêu lôi cuốn bạn. Điều chủ yếu là khi gặp trắc trở, bạn đừng nên giày vò mình vì sự"thất bại".
Thực ra lúc đó tôi rất tiêu cực và nhìn sự vật chỗ nào cũng tồi tệ hơn trong thực tế. Lý do là người này tập trung một cách nhất quán vào những điều làm cho họ sung sướng, nghĩa là họ biết hỏi những câu hỏi về thế nào là hạnh phúc. Tuy rằng chúng ta có thể hình dung sự vật mà không cần ngôn ngữ nào cả, nhưng chắc chắn là nếu chúng ta có thể dùng ngôn từ để diễn tả điều gì, chúng ta sẽ tăng thêm cho nó chất liệu và chiều kích, nhờ đó chúng ta có cảm giác về thực tại.