"Tôi đã theo triết lý đó từ ngày ấy. Tôi còn mê mải với một lý tưởng đang giá gấp ngàn lần thể chất tôi. Ông không biết chút gì về môn hội hoạ hết, nhưng ông cứ vẽ càn cho óc khỏi phải lo lắng.
Bỗng tôi thấy trọng tài đưa tay Tunney lên, nhận rằng y đã thắng: Tôi không còn vô địch nữa rồi! Tôi xuống đài, về phòng thay đồ, dưới mưa lạnh [19] và rẽ đám khán giả mà đi. Tôi biết rằng khó học được cách giao uỷ trách nhiệm cho người khác. Bởi vậy chúng tôi chia giải thưởng làm hai.
Giữa đường ông không muốn đi nữa thì thôi, ngừng lại. Một ngày kia, trừ một số sách viết cho các nhà chuyên môn, có lẽ hết thảy các sách phải viết bằng lối văn tựa như phóng sự, mới mong có người đọc, dầu sách học cho người lớn hay trẻ em. 000 người có nhiều người chết từ 50 đến 55 tuổi thì trong số 163.
Nếu như chúng tôi không mượn được tiền một nghệ sĩ trứ danh là Jame Mc. Chúng tôi được lệnh phải nằm yên trên giường không nhúch nhích. Từ lâu rồi mỗi lần gặp nỗi lo lắng gì thì luôn luôn tôi lại bàn đánh máy, đánh hai câu hỏi sau nầy, rồi đánh luôn những câu trả lời nữa:
Nhưng cũng tại ông tập được thói quen mỗi buổi trưa nghỉ nửa giờ tại ngay buồng giấy. Ý ông muốn nói gì vậy? Vài tháng trước buổi diễn thuyết ở Yale, ông đã đáp một chiếc tàu biển lớn, vượt Đại Tây Dương. Cây Nô-en trang hoàng đẹp đẽ, chiếu sáng ra làm cho những đồ trần thiết chói lọi như những ngôi sao lấp lánh dưới ánh trăng.
Bạn đã kinh nghiệm như vậy rồi chứ? Tôi cũng vậy. Những nhà nghiên cứu ít khi bị bệnh thần kinh suy nhược. Ông là Deems Taylor, nhà bình luận chính trị hằng tuần tại đài bá âm.
Ông nỗ lực làm việc, làm những việc gì mà ông cho là đáng làm, sau đó, mũ ni che tai, ông thản nhiên đi theo con đường đã vạch, ai trách móc mặc ai!". Bỗng có cơn dông nổi lên, muốn phá tan cái lều vải của chúng tôi. Thế thì tại sao lại nằng nặc đòi giải quyết những vấn đề về tương lai, để làm phai mờ cái đẹp của hiện tại? Tương lai còn bị bao phủ trong những biến dịch không ngừng, những biến dịch mà không ai đoán trước được kia mà!
Tôi trố mắt ngạc nhiên và đột nhiên tôi nhận thấy tôi còn hạnh phúc hơn biết bao người, tôi tự nhiên thấy ngượng vì đã yếu hèn. Và ngày tháng qua, tôi dần dần thấy rằng 99 phần trăm những nỗi lo lắng ấy không bao giờ xảy tới. Tôi đã có dịp gặp ông Bernard Baruch - viên cố vẫn chính thức của sáu vị Tổng thống Hoa Kỳ: Wilson, Harding, Coolidge, Hoover, Roosevelt và Truman.
Chúng ta hãy xét định lệ thứ nhất đã: Vạch rõ những sự kiện. Một cách thần hiệu để giải quyết những vấn đề rắc rối Người nào làm được như vậy là một tín đồ rồi mặc dù không biết chút đạo.
Sènèque, một trong những triết gia có danh nhất ở La Mã, nói: "Nếu anh cho rằng cái anh có là chưa đủ thì dù có chinh phục được cả thế giới, anh cũng vẫn khốn khổ" [42]. Housman không làm cho bạn cảm động thì tôi xin kể lời của một người Mỹ nổi danh nhất ở thế kỷ này, trong số những người theo thuyết vô thần: Theodore Dreiser. Thế rồi họ kiện nhau và cho tới chết không thèm nói với nhau nửa lời.