Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi.
Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.
Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Ta đâu ham hố thắng thua. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.
Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia.
Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.
Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Người yêu càng quí chứ sao.
Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Bạn muốn về nhà viết quá. Mẹ tôi đi về phía bên kia.